Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để kể về “Bố” – tiếng gọi thân mật của chúng tôi và cả những số phận bất hạnh đã từng được Bố giúp đỡ. Kể về Bố hoặc ngồi nghe Bố kể chuyện thì không biết khi nào mới hết chuyện. Bố không nói về mình mà Bố có thể nói cả buổi về những câu chuyện, những trường hợp cần giúp đỡ, về những chuyến đi,…. Mà nếu gõ tên bố vào Google thì mọi người sẽ biết thông tin về Bố thôi. Tôi sẽ không nói đến những điều dễ tìm, dễ biết mà tôi chỉ xin kể về Bố với những gì chứng kiến và cảm nhận của riêng tôi. Tôi may mắn được cùng đi với Bố trên những chuyến đi thiện nguyện và rất nể phục sức dẻo dai của ông già 79 tuổi này, sự dẻo dai mà đám trẻ bọn tôi chưa chắc đã có được.
Mỗi lần tôi gặp Bố là lại nghe tiếng Bố gọi: “Con ơi!” gần gũi và thân thương vô cùng. Ngồi lại bên Bố và nghe Bố kể say sưa về từng trường hợp cần giúp đỡ. Trường hợp nào Bố cũng “Tội lắm con ơi”. Mà Bố hay thật, Bố nhớ rõ vanh vách từng trường hợp, từng cái tên, tuổi, từng địa chỉ và chưa hề có sai sót nào. Tết năm vừa rồi tôi và Bố ngồi ghi danh sách các trẻ em nghèo để xin áo ấm của một doanh nghiệp sản xuất cho các cháu. Bố đọc cho tôi ngồi viết cả một danh sách dài tới mấy tờ giấy A4 mà Bố đọc rõ ràng từng cái Họ tên, tuổi của từng cháu và cả những cái địa chỉ của miền quê dài từ xóm, thôn, xã, huyện, từng số nhà. Trong đó, có những trường hợp Bố còn dừng lại và kể thêm về tình hình các cháu. Trí nhớ và tấm lòng của Bố thật tuyệt vời.
Lịch di chuyển của Bố cũng là điều mà tôi phải nói ở đây. Một tháng trung bình Bố di chuyển không biết là tới bao nhiêu địa chỉ cần giúp đỡ ở khắp nơi, gần có, xa có, trong tỉnh có, ngoài tỉnh có. Tôi thật không biết Bố lấy đâu ra sức khỏe mà đi như vậy. Sáng sớm Bố đi cùng chúng tôi, đi xe ô tô tới mấy tiếng đồng hồ mới tới nơi, nhưng Bố vẫn tỉnh táo, đến địa điểm Bố xông xáo vào hỏi thăm , sắp xếp, chụp ảnh, …. Mà trên môi Bố lúc nào cũng nở nụ cười thật hiền lành, ấm áp. Trên đường về Bố lại chuẩn bị để đi tới một địa điểm khác. Có lúc Bố bảo, Bố tranh thủ về nhanh nhanh, ăn miếng cơm là Bố lại đi tiếp. Ai cũng lo cho sức khỏe của Bố nhưng Bố vẫn thế, tình cảm, tấm lòng dường như Bố dành hết cho công việc này. Lúc nào qua thăm Bố cũng thấy Bố vẫn cặm cụi bên bàn làm việc. Bố đi nhiều vậy nhưng Bố không có nhiều những tấm hình chụp Bố đi làm từ thiện bời vì … Bố là người cầm máy.
Cả việc bao nhiêu năm qua đi làm mà Bố không nhận một đồng lương nào cho mình nữa. Điều đó không phải ai cũng làm được và với con bố thật vĩ đại.
Rồi thời gian vừa rồi Bố đau, căn bệnh nguy hiểm làm gia đình Bố và cả chúng tôi lo lắng hết sức. Nằm trên giường bệnh mà Bố vẫn lo cho các trường hợp đang giúp đỡ. Bố còn nhắn tin dặn dò tôi liên hệ với trường hợp này, nhắn tin cho trường hợp kia rồi thì con nhớ viết bài cho trường hợp đó nhé. Nhận được những cuộc điện thoại, những dòng tin nhắn của Bố mà rưng rưng vì vừa thương, vừa cảm động, vừa kính nể con người và trái tim của Bố. Đến thăm Bố, Bố lại kể chuyện, lại đưa ra các trường hợp khó khăn tìm đến Bố và lại tiếp tục không ngừng nghỉ phút nào. Tôi chạnh lòng suy nghĩ: “Nếu sức khỏe Bố ở cái tuổi này rồi không cho phép Bố tiếp tục thì sao đây. Bao nhiêu thứ dở dang và bao nhiêu trường hợp mong chờ đến Bố.”. Thật tôi không dám nghĩ tới.
Gia đình Bố, chúng tôi và những số phận bất hạnh mong cho Bố có thật nhiều sức khỏe và sẽ tiếp tục công việc Bố đã làm từ bao nhiêu năm nay.
Bố là Thầy thuốc nhân dân, Bác sĩ Trang Xuân Chi.

Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để kể về “Bố” – tiếng gọi thân mật của chúng tôi và cả những số phận bất hạnh đã từng được Bố giúp đỡ. Kể về Bố hoặc ngồi nghe Bố kể chuyện thì không biết khi nào mới hết chuyện. Bố không nói về mình mà Bố có thể nói cả buổi về những câu chuyện, những trường hợp cần giúp đỡ, về những chuyến đi,….
Trả lờiXóaRead more: http://tuthienbinhdinh.blogspot.com/2015/01/bo-cua-chung-toi-va-cua-nhung-manh-oi.html#ixzz3PPetpcmF